Hãy tỏ ra ngốc nghếch một chút

Thế giới biến đổi rất nhanh, chúng ta khó tránh được đôi lúc không theo kịp xu hướng mới. Nhưng nếu cứ miễn cưỡng đeo lên mình mặt nạ thời thượng để nâng cao đẳng câp bản thân thì chúng ta nhất định làm cho bản thân vô cùng thảm hại



Chúng ta không thể nhìn thấu thế giới trong chốc lát vì tầm nhìn chúng ta có giới hạn. Nếu cứ che dấu sự nông cạn của bản thân thì nhất định sẽ bị người khác lật tẩy và biến thành tên hề. Những người tỏ ra thông minh thì dễ bị nhạo báng, người tỏ ra ngốc nghếch một chút thì có thể làm người khác kinh ngạc.
Tỏ ra ngốc nghếch một chút chúng ta có thể bộc lộ sự thiếu hiểu biết và có thể sẽ không ngượng ngùng khi bày tỏ sự hoài nghi trong lòng. Làm như vậy chúng ta không những không cảm thấy mỏi mệt vì phải che dấu mà còn có thể học hỏi được nhiều hơn.

Tỏ ra ngốc nghếch một chút chúng ta có thể cư xử thản nhiên đồng thời bình tĩnh suy ngẫm. Nếu thành công chúng ta không quá tự đắc nếu thất bại chúng ta không quá thất vọng. Ngốc nghếch có lẽ là lá chắn kỳ diệu giúp chúng ta tránh khỏi sự đả kích tâm lý to lớn. Và là đòn bẩy giúp chúng ta cố gắng

Xem thêm các bài viết liên quan: 

ĐỪNG TỎ RA QUÁ THÔNG MINH

Read more
Tôn trọng người khác


Vào thời Hán – Ngụy có nhà văn Nễ Hành tài năng xuất chúng. Nghe mọi người nhiều lần khen ngợi ông ta nên Tào Tháo càng muốn được gặp. Nễ Hành coi thường Tào Tháo nên cáo bệnh không đến. Không những vậy ông còn nhiều lần chỉ trích Tào Tháo. Biết chuyện Tào Tháo rất tức giận, nhưng vì Nễ Hành có tài nên không đành giết. Tào Tháo bèn tìm cơ hội làm bẽ mặt Nễ Hành


Không lâu sau, Tào Tháo hạ lệnh giáng Nễ Hành làm cổ lại (quan đánh trống). Thời đó, cổ lại là một chức nhỏ bị xã hội coi thường. Theo quy định khi đánh trống, mỗi lần hội triều, cổ lại phải thay bộ y phục được thiết kế đặc biệt cho cổ lại. Đến phiên Nễ Hành , ông vẫn đánh trống – “tiếng trống nghe như than, như oán” – nhưng không chịu thay y phục. Quan chủ quản trách ông: “cổ lại tại sao lại không thay y phục?.” Nễ Hành ngừng đánh trống, đến trước mặt Tào Tháo, lần lượt cởi từng thứ trên người ra, sau đó đứng trần truồng, từ từ mặc bộ đồ cổ lại, rồi tiếp tục đánh trống. Tào Tháo than: “ vốn muốn làm bẽ mặt Nễ Hành, không ngờ lại bị Nễ Hành làm bẽ mặt”.

  
Chốn quan trường thời cổ đại rất coi trọng lễ nghi. Trước mặt vua, phục sức và y phục cũng như từng động tác, tư thế của thần tử đều phải hợp lễ nghi. Việc Nễ Hành trong buổi hội chiều nghiêm túc lại cởi sạch y phục là một hành động thất lễ, làm bẽ mặt tào tháo trước mặt mọi người. 
Câu chuyện này muốn nói với chúng ta rằng: muốn được người khác tôn trọng thì trước tiên chúng ta phải tôn trọng người khác; không muốn bị người khác làm bẽ mặt thì trước tiên đừng làm bẽ mặt người khác; nếu muốn được người khác yêu mến thì trước tiên hãy yêu mến người khác, nếu muốn người khác đối tốt với mình thì trước tiên phải đối tốt với người khác.
Trong giao tiếp chúng ta phải thực sự nghĩ cho đối phương và tôn trọng đối phương chứ không nên đem yêu cầu và các xử lý sự việc của mình để áp đặt cho người khác. Khổng tử là tấm gương điển hình trong vấn đề này. Sử ký có chép: Một lần Khổng Tử muốn ra ngoài, vừa lúc trời đổ mưa lớn, không tìm được xe. Một đệ tử của Khổng Tử nói: “Tử Hạ có, Thày mượn của anh ấy dùng đi trước đi ạ!”. Khổng Tử không đồng ý, ông nói: “nhược điểm của Tử Hạ là tương đối keo kiệt. Khi giao tiếp với người khác, ta nên coi trọng ưu điểm và tránh khuyết điểm của người ấy. Có như vậy chúng ta mới có thể ở với nhau dài lâu được”. Các đệ tử nghe xong không đi mượn xe của Tử Hạ nữa.
Khổng Tử nói: “Làm người ít nhất có 3 trường hợp phải biết lấy mình làm thước đo người.Thứ nhất, bề trên không cố sức làm việc nhưng lại yêu cầu người dưới nghe lênh. Thứ hai, cha mẹ không hiếu thảo nhưng lại yêu cầu con cái phải hiếu thảo. Thứ ba, anh không đáng tôn trọng nhưng lại yêu cầu em phải nghe lời. Đây là triệu chứng của căn bệnh không biết lấy mình làm thước đo người. Một người biết lấy mình là thước đo trong 3 trường hợp này mới có thể là quân tử”. Ở đây Khổng Tử nói “lấy mình làm thước đo người chính là dùng các nói đơn giản, dễ hiểu để làm sáng tỏ đạo lý: “ kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”

Những người tự cho mình là khôn ngoan luôn muốn chiếm được nhiều phần lợi về mình và thoái thác những việc bất lợi cho người khác. Còn những người thực sự sáng suốt hiểu rằng: xã hội là một quần thể, mỗi người là một cá thể trong quần thể.
Chỉ khi mọi người có thể đối tốt với nhau, cùng nhau hợp tác xã hội mới tiến bộ cá nhân mới có thể có được cái mình thực sự muốn có.
Read more
phát hiện ưu điểm

Một người muốn có được tình bạn lâu bền thì phải biết nhận ra ưu điểm của người khác. Con người ta ai cũng có ưu điểm, vấn đề là chúng ta có phát hiện ra hay không. 

Chẳng hạn bạn có một người bạn học rất giỏi nhưng khả năng giao tiếp và ứng xử với người khác rất kém. Nếu như bạn hiểu được ưu điểm của bạn mình, bạn sẽ cũng người bạn đó xây dựng tình bạn hòa hợp và giúp đỡ lẫn nhau. Ngược lại, nếu như bạn khắt khe, đòi hỏi bạn mình cái gì cũng phải giỏi thì cuối cùng, bạn sẽ đánh mất tình bạn. Rộng lượng với bạn bè cũng chính là một cách sống. Nếu một người bạn của bạn trong quá khứ đã từng nhiều lần thất bại hoặc cho đến nay vẫn còn một số khuyết điểm, tốt nhất bạn đừng khơi lại vết thương của người đó, cũng đừng chấp nhất quá khử của bạn mình. Hãy quên đi quá khứ của người bạn đó và tôn trọng con người ngày hôm nay của họ. Hy vọng vào tương lai của bạn bè, vòng tròn tình bạn của bạn sẽ ngày càng nới rộng hơn. Nếu một người bạn trước đây đã từng xúc phạm bạn hoặc đã từng làm chuyện có lỗi với bạn thì tốt nhất bạn cũng nên rộng lượng tha thứ nếu người đó đã nhận ra lỗi của mình. Hãy để cho những sai lầm và xung đột của ngày hôm qua trôi đi cùng năm tháng.
Trên đời này vốn chẳng có ai hoàn hảo. Nếu như quá khắt khe bạn sẽ thấy bạn mình có quá nhiều khiếm khuyết. Đi tìm tình bạn với thước đo như vậy sẽ khiến bạn tràn đầy thất vọng với cuộc sống. Hãy yêu cầu tương đối, quá đòi hỏi sẽ chẳng có ai coi bạn là bạn. Vì bạn đòi hỏi cao quá nên người ta sẽ tránh né bạn, thậm chí xa lánh bạn. Ai trong chúng ta cũng từng gặp thất bại. Biết rút kinh nghiệm từ trong thất bại thì chúng ta mới có thể trưởng thành. Có nhận ra được khuyết điểm, chúng ta mới có thể khắc phục được. Vì vậy, bạn không cần phải soi mói quá khứ của bạn mình. Bạn chỉ cần nhìn nhận đối phương là một người thành thật. Dù người bạn đó có những sở thích không hoàn toàn hợp với những sở thích của bạn, bạn cũng không cần quá xét nét.


Hãy mở một mắt để có thể nhìn thấy được thật nhiều ưu điểm, hãy nhắm một mắt để bỏ qua cho những khiếm khuyết của người khác. Đó mới là thái độ sống của người sáng suốt. chỉ khi làm vậy, bạn mới có thể tân hưởng niềm vui khi kết bạn.
Read more
Đừng tỏ ra quá thông minh

     Trong cuộc sống, có một số người lúc nào cũng ra vẻ ta đây giỏi giang hơn người khác. Họ luôn so đo với người khác, tự vỗ ngực tự cho rằng chẳng có ai thông minh bằng mình. Dường như họ nghĩ rằng làm như vậy thì họ sẽ sống tốt hơn người khác. Những người này cũng thường có tư tưởng tư lợi. Trong quan hệ giao tiếp, họ luôn đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Cuộc sống của họ vì thế sẽ vô cùng mệt mỏi, căng thẳng, thiếu niềm vui.



     Người như thế quả thực sống rất mệt mỏi. Họ lúc nào cũng chấp nhất người khác, thích hơn người khác. Họ luôn sống trong tâm trạng đề phòng, cảnh giác mọi lúc mọi nơi. Họ lúc nào cũng thận trọng, dè dặt. Người khác nói câu gì, làm việc gì động đến họ - dù vô tình hay hữu ý - họ cũng để bụng và thấy trong lòng không yên. Tối về đến nhà, nằm trên giường, họ lại suy ngẫm cẩn thận, lo lắng người ta đang mưu hại mình. Từ đó, họ sẽ hay để ý, không thành thật, không thoải mái, thậm chí còn rất kiểu cách, câu nệ khi giao tiếp với người khác. Điều này hẳn mang đến cảm giác căng thẳng trong cuộc sống của họ.
     Kỳ thực, người thực sự thông minh sẽ hiểu rằng: làm người đừng tỏ ra quá thông minh. Có như vây, họ mới có được cuộc sống và những mối quan hệ giao tiếp bình thường. Cuộc sống không hoàn toàn giống với thương trường luôn cạnh tranh khốc liệt, nó cần có những mối quan hệ tình cảm nhẹ nhàng, không vụ lợi. Vì vậy họ không cần phải so đo, tính toán chi li, dẫu rằng đôi khi phải làm vậy mới có thể sắp xếp cuộc sống hợp lý, thoải mái, Họ chỉ cần biết tự bằng lòng với những gì mình có là được.
     Những người quá thông minh cũng thường quá lý trí, quá để tâm đến chuyện được mất của bản thân khi giao thiệp với người khác. Họ rất khó tạo mối quan hệ tốt với người khác và rất khó được người ta yêu mến. Có thể về mặt vật chất, họ được hưởng thụ nhiều hơn những người khác, nhưng cái giá họ phải trả về mặt tinh thần cũng rất lớn. Họ muốn cuộc sống trở nên thoải mái, nhưng lại thích hơn người và trục lợi người khác thì họ chỉ tốn công vô ích mà thôi. cuộc sống của họ sẽ vô cùng nhẹ nhàng, vui vẻ nếu như họ sống thành thực, biết tin cậy, hữu hảo, hòa thuận, nhường nhịn giúp đỡ lẫn nhau khi hoạn nạn. Sống không quá lý trí, họ sẽ dễ dàng trở thành bạn của mọi người, không cần lúc nào cũng cảnh giác và luôn có cảm giác an toàn. 
     Trong Hồng lâu mộng, Vương Hy Phượng là đại diện tuyệt vời cho người lý trí luôn tính toán thiệt hơn. Tiểu thuyết này đã nhiều lần chỉ rõ sự sáng suốt hơn người của nàng ta. Chẳng hạn, trong hồi thứ 46 của tiểu thuyết có tình tiết thế này:

Hình phu nhân cho gọi Hy Phượng. Chẳng biết là có chuyện gì, Hy Phượng bèn thay đồ, ngồi xe chạy tới. Hình phu nhân từ trong nhà bước ra, nói nhỏ với Hy Phượng:
- gọi con đến cũng chẳng có chuyện gì lớn, chỉ có chút chuyện tế nhị. Ông nhà ta ủy thác cho ta, nhưng ta lại chẳng đưa ra được chủ ý gì, đành phải bàn bạc trước với con. Ông nhà ta vừa ý Uyên Ương bên nhà cụ, muốn lấy nó về đây, nên bảo ta đến thương lượng với cụ. Ta nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi, nhưng sợ cụ không đồng ý. Con có cách gì không?
Vương Hy Phượng không ngờ mẹ chồng có thể nói chuyện này với mình. Trong lòng nghĩ thầm, chuyện mẹ chồng giao phó không tiện thoái thác; song Uyên Ương là nha đầu được tín nhiệm nhất của Giả Mẫu, nếu nhúng tay vào chuyện này, chắc chắn sẽ đắc tội với giả mẫu. Hỷ Phượng nghĩ đi nghĩ lại, quyết định tránh dính vào chuyên này. Nàng ta cười nói với Hình phu nhân:
- theo con chúng ta đừng nên dây vào chuyện này. Cụ mà xa Uyên Ương, ăn uống không được thì sao mà chịu nổi? Mẹ đừng giận, con chẳng dám đi đâu...Lão gia bây giờ đã già rồi, làm việc cũng có khi nhầm lẫn, mẹ nên khuyên ngăn mới phải. Nếu lúc còn trẻ mà làm những việc ấy thì cũng không sao. Bây giờ anh em, con cháu đề huề rồi, lại còn gây chuyện như thế, phải chăng khó coi với người ta lắm hay sao?
     Vương Hỷ Phượng định dùng những lời này để gạt bỏ ý định giúp Giả Xá chiếm Uyên Ương của Hình phu nhân. Nhưng Hình phu nhân vốn là người nhu nhược, chỉ biết nghe theo lời Giả Xá. Để tự bảo vệ mình, Hy Phượng khuyên bà đừng nên dây vào chuyện này, bà lại buộc nàng ta phải làm. Hình phu nhân nói:
     - Nhà quan năm thê bẩy thiếp cũng là chuyện thường, riêng nhà ta lại không được à? Tôi có ngăn, ông nhà ta cũng chẳng nghe đâu...Tôi gọi chị đến đây, chẳng qua để bàn thôi, thế mà chị đã nói ra hàng tràng không nên. Lẽ nào tôi lại bảo chị đi? Tất nhiên, tôi phải tự đi lấy. Chị lại còn bảo tôi không biết can ngăn. Chị không biết tính ông nhà ta à! Can không được lại đâm ra cãi nhau với tôi thôi!
biết có khuyên cũng chẳng được vì mẹ chồng có cách nghĩ của bà, Hy Phượng bèn thay đổi dọng điệu:
     - mẹ nói rất phải. Con hãy còn dại, chưa biết đắn đo. Kể ra phận làm cha mẹ, con cái đã mở miệng xin thì không những một con a hoàn mà ngay cả người ngọc, cụ chả cho lão gia nhà mình thì còn cho ai? Con sẽ đến trước chuyện trò cho cụ vui. Khi mẹ đến, con sẽ kiếm cách đem tất cả người hầu trong nhà lảng ra một chỗ. Khi ấy mẹ tha hồ nói với người, nếu người cho càng hay, không cũng chả sao, chẳng ai biết cả.
     Hy Phượng nói vậy để vừa thoát thân vừa đưa ra kế sách cho Hình phu nhân. Nghe nàng ta nói vậy, Hình phu nhân vui vẻ trở lại, nói:
Nói thế phải đấy! Giờ chị hãy sang trước đi, chớ để lộ chuyện đấy! tôi ăn cơm song sẽ sang ngay.
Hỷ Phượng trong lòng nghĩ thầm:' Uyên Ương vốn là con nha đầu tính tình nóng nẩy. Lấy gì đảm bảo nó có bằng lòng hay không? Nếu ta sang trước, mẹ sang sau, nó bằng lòng thì không có chuyện gì, nếu nó không bằng lòng, mẹ là người đa nghi, lại ngờ ta nói lộ chuyện. Bấy giờ mẹ sẽ thấy đúng như lời ta nói, đâm xấu hổ quá hóa giận, đem ta ra giày vò cho hả giận, như thế không hay. Như thế không hay. Chi bằng ta cùng đến với mẹ, dù có bằng lòng hay không, chắc mẹ chẳng ngờ đến ta. Nàng ta làm như vậy vừa tránh Giả Mẫu hoài nghi nàng ta câu kết với Hình phu nhân vừa tránh Hình phu nhân nghi ngờ nàng ta đứng giữa phá hoại. Thế là Hy Phượng quay ra Hình phu nhân bịa đặt:
     - Lúc nãy trước khi con qua đây, bên nhà mợ con mang cho 2 con gà gô, con đã bảo chúng nó quay rồi, định đến bữa cơm chiều đưa sang biếu mẹ. Khi mới đến cửa ngoài, thấy bọn hầu nhỏ kéo xe đi nói xe của mẹ bị bật mui, phải đem đi sửa. Chi bằng bây giờ mẹ ngồi xe của con cùng đến thì hơn.
Hình phu nhân thấy Hy Phượng nói có lý, bèn lệnh người đến phòng thay y phục. Phượng Thư vội vàng hầu hạ một lúc rồi 2 mẹ con cùng ngồi xe đi. Đến trước cửa nhà giả mẫu, Phượng Thư lại nói:
     - Mẹ đến chỗ cụ, nếu con đi cùng, người hỏi đến làm gì sẽ không tiện. Vậy mẹ hãy đến trước, con về thay quần áo rồi sẽ sang sau.
Hình phu nhân nào ngờ Hỷ Phượng lấy chuyện thay đồ làm cái cớ thoát khỏi " chốn thị phi", khôn khéo tránh đi.
Hình phu nhân chuyện phiếm một lúc cùng Giả Mẫu, sau đó tìm đến buồng Uyên Ương nói thật, kết quả bị mắng vào mặt. Cuối cùng Uyên Ương chạy đến trước mặt Giả Mẫu khóc lóc loạn lên, bày tỏ quyết tâm thà chết không rời Giả Mẫu. Lúc này Giả Mẫu quả nhiên không ngoài dự đoán - giận rui người lên, không cần phân biệt phải trái, mắng chửi những người có mặt:
- ta chỉ còn có một người trông cạy được, chúng nó lại định tìm cách cướp đi! Ngoài mặt ra vẻ hiếu thảo, trong bụng lại ngấm ngầm trực hại ta. Có của gì tốt cũng đến lấy, có người nào tốt cũng đến đòi. Còn có một con bé, thấy ta yêu nó, tự nhiên các người đâm tức, định xách nó đi, để rồi tha hồ mà làm hại ta. 
     Phượng Ớt cũng có mặt ở đó. Giả Mẫu trách nàng ta mấy câu. Nàng ta dùng mấy câu dễ nghe đã chuẩn bị từ trước giúp Giả Mẫu nguôi giận. Còn Hình phu nhân bị quở trách đến nỗi mặt mày đỏ bừng, toàn thân run lên, không đứng vững nữa.
     Hỷ Phượng đối nhân sử thế tuy khôn khéo nhưng cái kiểu" dốc sức tính toán" như vậy dù ít chịu thiệt trước mắt song cũng làm cho nàng ta sống rất mệt mỏi, khổ sở, bị người thân dè chừng, xa lánh. Cuối cùng nàng ta mất hết uy quyền trong Giả phủ rồi rơi vào kết cục chết yểu.
     Chúng ta cần sáng suốt. Trong cuộc sống chúng ta sẽ gặp những người không phải thực sự hồ đồ, họ chỉ là không muốn phải mệt mỏi vì quá lý trí. Đó là vì họ sáng suốt. Một người sáng suốt sẽ không so sánh thiệt hơn, cũng không để bụng những chuyện nhỏ nhặt. Như vậy cuộc sống của họ rất có ý nghĩa và giá trị
Read more
Người lãnh đạo phải có cách sử thế khôn kéo

Người lãnh đạo phải có cách sử thế khôn khéo. Thời xưa Lữ Mông Chính, người đời tống,vừa mới nhận chức tể tướng không lâu thì có một viên quan đứng sau bức rèm chỉ vào ông và nói với mọi người: " Tên tiểu tử vô danh đó cũng sứng làm tể tướng sao?" Lữ Mông Chính giả bộ không nghe thấy, lững thững bước đi qua. Tùy tùng của ông bất bình thay cho ông định tra hỏi xem kẻ nào to gan như vây. Biết chuyện Lữ Mông Chính vội ngăn cản họ. Ông nói nếu biết tên người đó thì chẳng thể nào quên được cả đời cứ canh cánh trong lòng. Đây cũng chẳng phải chuyện tốt! Vì vậy cũng chẳng cần phải đi tra hỏi họ tên người đó. Hơn nữa không biết hắn ta là ai có tổn hại gì đến ta đâu." Mọi người đều thán phục sự độ lượng của ông. Ít lâu sau có người mật báo với Tống Thái Tông: Lữ Mông Chính là kẻ hồ đồ. Tống Thái Tông nói: Lữ Mông Chính chỉ hồ đồ chuyện nhỏ không hồ đồ chuyện lớn. Chính vì vậy mới thích hợp làm tể tướng.


Con người sống trên đời sáng suốt thì cố nhiên dễ dàng đạt được thành công. Người lãnh đạo sáng suốt thường là những người có tài làm được những việc người khác không làm được và làm rất thuần thục. Họ cũng được rất nhiểu người ngưỡng mộ. Sống ở đời chúng ta phải giao thiệp với rất nhiều người nên không thể tránh khỏi chuyện thị phi. Khi đó chúng ta cần gì phải so đo tranh cãi hao tổn tâm lực? Khiêm tốn và nhã nhặn giúp ta bớt đi được rất nhiều phiền não. Nếu việc không gây thiệt hại lớn tới nguyên tắc sống của chúng ta thì tốt nhât chúng ta nên đại lượng bỏ qua.
Người lãnh đạo thông minh luôn tin tưởng vào triết lý sống của mình, làm việc chăm chỉ sống đạm bạc và giản dị. Con đường của họ càng đi càng rộng, cuộc sống càng ngày càng vui vẻ.
Read more